CÁNH
PHƯỢNG XƯA
Ôi đã xa rồi cánh Phượng ơi!
Chiều giăng mây tím ở chân trời
Sân trường ngày ấy còn in bóng
Cánh Phượng đâu rồi, nắng hạ ơi?
Cũng từ ngày ấy biết nhớ thương
Nhớ cánh Me Tây rợp sân trường
Nhớ cành Phượng đỏ nên thơ quá
Nhớ cả khung trời…Nhớ người thương!
Nhớ mãi ngày xưa tuổi mộng mơ
Phượng hồng ép tập với bài thơ
Bao nhiêu cánh bướm rồi lưu bút
Nhận lấy quà Anh, Em thẩn thờ!
Rồi từ dạo ấy cánh Phượng xa
Thu đến cuốn theo chuyện tình ta
Trời làm cơn gió tình tan vỡ
Cánh Phượng sầu rơi giọt lệ ngà!
PT
19.03.2014
( Nhạc 01.04.2015)
Lời: Phượng Trần
Nhạc: ns Huy Ðạt
Thể hiện: cs Uyên Dung
Ôi đã xa rồi cánh Phượng ơi!
Chiều giăng mây tím ở chân trời
Sân trường ngày ấy còn in bóng
Cánh Phượng đâu rồi, nắng hạ ơi?
Cũng từ ngày ấy biết nhớ thương
Nhớ cánh Me Tây rợp sân trường
Nhớ cành Phượng đỏ nên thơ quá
Nhớ cả khung trời…Nhớ người thương!
Nhớ mãi ngày xưa tuổi mộng mơ
Phượng hồng ép tập với bài thơ
Bao nhiêu cánh bướm rồi lưu bút
Nhận lấy quà Anh, Em thẩn thờ!
Rồi từ dạo ấy cánh Phượng xa
Thu đến cuốn theo chuyện tình ta
Trời làm cơn gió tình tan vỡ
Cánh Phượng sầu rơi giọt lệ ngà!
PT
19.03.2014
( Nhạc 01.04.2015)
TƯƠNG TƯ VẠT ÁO DÀI
Cho bài hát Cánh Phượng Xưa của Phượng Trần
(Họa)
Lâu lắm tôi về ghé trường xa
Ngắm hàng phượng vĩ hè nở hoa
Một thoáng ưu tư lòng thổn thức
Hình dáng người xưa chưa nhạt nhòa
Tan tác theo từng cánh phượng rơi
Em ở nơi đâu trong cuộc đời?
Hỡi cố nhân ơi người có biết?
Hồn tôi như xác phượng tã tơi
Trường cũ người xưa ở nơi đâu?
Tình dâng cao ngất mối tình đầu
Liêu xiêu dáng ngã chiều nắng tắt
Dưới gốc phượng già nhớ dáng ai
Vạt trắng sân trường khó nhạt phai
Bao năm ấp ủ hoài niệm cũ
Dài nỗi tương tư vạt áo dài
Nguyên Thạch